Bảo mẫu đánh trẻ: 'Đừng châm chọc tôi!' | Cộng Đồng GSM Việt Nam-Đồng Hành-Hỗ trợ-Thành Công

Trùm vật tư ép kính | Bệnh Viện Điện Thoại 24h | Linh Kiện Tín Thành | Đặt chữ quảng cáo | Đặt chữ quảng cáo | Trùm điện thoại cổ độc

Bảo mẫu đánh trẻ: 'Đừng châm chọc tôi!'

Thảo luận trong 'Chuyện bên lề' bắt đầu bởi KHANH BÌNH, 18/12/13.

  1. KHANH BÌNH

    • Super Moderator
    Sửa chữa Smartphone chuyên nghiệp
    Làm thành viên từ: 26/6/13
    Bài viết: 2,649
    Cảm ơn: 7,978
    Điểm: 11,662
    Nghề nghiệp: Play girl
    Nơi ở: 860/99 Xô Viết Nghệ Tĩnh P.25 Q.Bình Thạnh
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    Mới đây, trong vai một người nhiều chuyện nhưng rất biết sẻ chia, tôi đã thực hiện một cuộc phỏng vấn nhanh trước khi bảo mẫu đang nổi tiếng rần rần được đưa đi "biểu dương" lưu động vì thành thích "nuôi bé khỏe, dạy bé ngoan" tại một trường mầm non tư thục.

    [​IMG]


    PV: Chào chị. Cảm giác của chị khi bỗng chốc trở thành người nổi tiếng?
    Bảo mẫu: Ôi, bạn đừng chọc thêm vào nỗi đau của tôi. Tôi mới vừa qua tuổi 18 thôi mà, cũng ham nổi tiếng nhưng không phải theo cách này.
    PV: Chị cũng ham nổi tiếng ư? Vì sao?
    Bảo mẫu: Bạn hỏi như thể bạn không ham thứ ấy! Thời nay không nổi thì chỉ có mà... chìm. Bạn biết Facebook của tôi chứ? Tôi vẫn "show" ảnh, đăng "status" thường xuyên. Tôi có cả hàng tá người ngưỡng mộ đấy.
    PV: Ồ, tôi cũng là một trong số những fan của chị nhưng mà là trước khi chị nổi tiếng cơ. Từ những chia sẻ và hình ảnh trên trang cá nhân của chị, tôi đã tin chị là người thánh thiện và rất yêu trẻ nhỏ.
    Bảo mẫu: Tôi rất yêu trẻ con mà bạn. Đó là lý do tôi xin làm bảo mẫu. Tôi đã trăn trở rất nhiều với quyết định đó của mình.
    PV: Và chị thể hiện tình yêu đó bằng những lời quát nạt, cái bóp cổ, tạt tai đầy âu yếm?
    Bảo mẫu: Tôi không thích bạn hỏi châm chọc kiểu đó. Bạn và cả cái xã hội này đang hiểu sai hết cả. Đó không phải là âu yếm, nhưng càng không phải là bạo hành hay đày đọa gì như thiên hạ đang lu loa. Đó đơn giản là một hình thức kỷ luật, giúp lũ trẻ biết nghe lời và ngoan ngoãn hơn thôi.
    PV: Chị có biết như vậy là phạm pháp và có thể bị xử lý hình sự không?
    Bảo mẫu: Làm gì có chuyện đó. Bạn đừng tỏ ra nguy hiểm như thế! Tôi cũng đang học đại học, bà chủ của tôi còn có bằng đại học loại khá, lẽ nào chúng tôi không hiểu luật pháp. Chẳng ai xử lý hình sự người chăm sóc và dạy dỗ để giúp trẻ ngoan ngoãn hơn đâu.
    PV: Kể cả khi chị bắt lũ trẻ ăn đồ chúng mới ói ra hoặc chẳng may làm chúng chết đuối khi dốc ngược chúng vào thùng phi nước ư?
    Bảo mẫu: Đồ vừa ăn vào miệng, chưa kịp chuyển hóa, trẻ ói ra là tôi đã hứng đỡ liền, vẫn vệ sinh và còn nguyên giá trị dinh dưỡng, cho ăn tiếp để trẻ không bị mất khẩu phần và để tiết kiệm. Bạn đừng quên tôi đang học ngành cấp dưỡng nhé! Một triệu/tháng và với chi phí hiện nay, liệu có đủ để mua và nấu lại đồ ăn mới khi lũ trẻ nôn trớ xoành xoạch không? Nếu làm thế, có khi chính tôi lại là người phải húp cháo ấy chứ. Còn chuyện chết đuối kia á? Bạn và các ông bố bà mẹ cứ khéo lo, tôi tóm chặt lắm, trẻ rơi làm sao được. Mà lỡ có rơi, tôi vớt lên liền, vài giây thì còn không bằng thời gian tắm gội.
    PV: Chị nói nghe vô cảm quá!
    Bảo mẫu: Tôi vô cảm ư? Tôi giàu tình cảm và đầy trách nhiệm. Mà nói thật, bạn và các ông bố bà mẹ đang kêu gào kia liệu có dám khẳng định mình không từng bạt tai, tét mông, mắng nhiếc con cái ở nhà không? Xin lỗi chứ, roi mây, mắc áo chắc cũng gãy nát ầm ầm. Sao không thấy ai hô hoán vậy? Vì lũ trẻ là con cái các bạn nên các bạn có quyền? Còn chúng tôi thì không? Bạn lầm rồi, cái tên gọi "bảo mẫu" là có ý nghĩa của nó đấy, bảo mẫu là thay cha thay mẹ mà.
    PV: Tình cảm và đầy trách nhiệm? Nói vậy là chị rất yêu nghề bảo mẫu?
    Bảo mẫu: Khỏi phải nói. Tôi đang học và hiện tại chỉ có thể làm bán thời gian và hợp đồng ngắn hạn. Nhưng khi đã có bằng tốt nghiệp trong tay, chắc chắn tôi sẽ tiếp tục theo nghề. Nếu trời thương mà có tiền, tôi còn muốn mở trường mầm non tư thục để tiếp tục cống hiến vì trẻ thơ. Mà thôi, đó là chuyện xa xa. Còn chuyện trước mắt, tôi chỉ cầu cho mình mau chóng "tai qua nạn khỏi" để sớm quay lại với trường và với nghề.
    PV: Nghe như bảo mẫu là nghiệp của chị rồi.
    Bảo mẫu: Đúng vậy. Từ hồi mẫu giáo, tôi đã mơ ước mình trở thành cô nuôi dạy trẻ. Giờ ước mơ đó đã thành sự thực. Và nếu có kiếp sau, chắc tôi cũng sẽ lại chọn làm cô giáo, làm người mẹ hiền thứ hai của các bé thôi, dù cái nghiệp này cũng lắm gian truân và nhiều thị phi. Nhưng tôi quyết rồi, tôi sẽ không từ bỏ.
    PV: Cảm ơn chị. Chúc nghiệp chướng của chị sớm kết thúc ở kiếp này và không lặp lại ở kiếp sau.
    Ốc Tiêu (thực hiện)
     

    ****************Để giúp forum phát triển,anh em vui lòng share Facebook, Google+ ****************
    -
    Hậu Đặng and vanthaitelecom đã cảm ơn bài viết này.

Thành viên đang xem bài viết này (Thành viên: 0, Khách: 0)

X

Hỗ trợ kỹ thuât >> CHAT ngay !