Có đôi khi bệnh trĩ | Cộng Đồng GSM Việt Nam-Đồng Hành-Hỗ trợ-Thành Công

Trùm vật tư ép kính | Bệnh Viện Điện Thoại 24h | Linh Kiện Tín Thành | Đặt chữ quảng cáo | Đặt chữ quảng cáo | Trùm điện thoại cổ độc

Có đôi khi bệnh trĩ

Thảo luận trong 'Xóm nhà lá Chém gió' bắt đầu bởi mrkun36, 21/5/16.

  1. mrkun36

    • Thành Viên
    Gia đình Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 11/4/16
    Bài viết: 88
    Cảm ơn: 0
    Điểm: 0
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    Bệnh trĩ – Nỗi niềm không của riêng ai!.

    Bệnh trĩ là bệnh lý đa dạng nhất ở hậu môn, trực tràng thường xảy ra ở những người đứng hoặc ngồi quá lâu. Trong dân gian bệnh vẫn thường được gọi với cái tên là lòi dom. Đây là hiện tượng các tĩnh mạch ở hậu môn bị phì đại quá mức chia thành các búi trĩ gây cộm vướng, giận dữ và đau đớn ở hậu môn.

    Tôi năm nay 33 tuổi, làm công việc “chân chạy”, suốt ngày ngồi xe máy chạy như ngựa ngoài đường. Mấy tháng trước, tôi phát hiện mình đi vệ sinh hơi khó, có lúc ra vệt đỏ thấm trên giấy vệ sinh. Thật ra thời sinh viên, đôi khi đang mải chơi, có “bí” tôi cũng cố nhịn Bạn không thể xem nội dung này - Vui lòng đăng ký thành viên để được xem ! Cảm ơn.. Thanh niên trai tráng, lại ăn uống khá lành mạnh, nên tôi cứ kệ, tặc lưỡi bỏ qua mãi, tôi vẫn nghĩ tình hình này sẽ sớm cải thiện.

    Nhưng có vẻ mọi việc không trơn tru như tôi nghĩ. Sau 2 tuần như thế, tôi cảm thấy rất đau ở chỗ đó. Đi xong bao nhiêu lâu rồi vẫn đau, cảm giác hạ vòng 3 xuống ghế là như ngồi phải chỏm cây xương rồng.

    Thêm một tuần, mỗi lần bị táo bón, khó đi, “chỗ ấy” của tôi lại sưng lên một chút. Tôi có phần hoang mang. Nhưng càng hoang mang càng rối trí. Có hôm đi vệ sinh bị bón, ngu ngốc thế nào tôi lại càng cố gắng cho “nó” ra, đến lúc, “chỗ ấy” rát quá, chắc bị nứt tiêu mất thôi. Mãi tới khi gần cái nơi “giải quyết đầu ra” sưng lên, rồi lồi ra một mẩu thịt thừa, xong rồi ở yên đấy không xẹp xuống nữa, tôi mới tá hỏa.

    Chuyện trinh nữ khó nói như thế, hẳn nhiên không thể bô bô chia sẻ Bạn không thể xem nội dung này - Vui lòng đăng ký thành viên để được xem ! Cảm ơn.. Việc trước tiên là tôi “phi ngay lên mạng”, trong đầu quẩn quanh ý nghĩ đã bị bệnh trĩ, cái bệnh nghe tên thôi đã đỏ mặt. Nghĩ quẩn, cao to đẹp trai thế này mà lại mắc căn bệnh trầm kha, chưa kiếm được đồng nào lại mắc phải cái khó nói. Chẳng lẽ cuộc đời coi như là đi tong chỉ vì cái cục thịt thừa đó?

    Tôi bảo “đi tong” là bởi có hôm mẹ tôi kể chuyện có bà dì trẻ tuổi bị trĩ mấy chục năm mà chữa mãi không khỏi, cuộc sống rất khốn khổ, nhất là đàn bà con gái, dính bệnh đó mà còn thêm chửa đẻ nữa thì “khốn khổ” vô cùng. Bởi sau khi dì sinh xong, khối thịt lồi to, dài và nằm luôn bên ngoài hậu môn, cọt xát với quần gây đau đớn, đứng cũng đau mà ngồi cũng chẳng yên.

    Tôi có chia sẻ với mẹ tình hình của mình, tất nhiên là theo một cách nhẹ nhàng hơn để mẹ khỏi lo lắng. Mẹ dặn nếu đi mà đau quá thì ngâm vào nước nóng, đắp rau diếp cá vào đó, rồi thuốc tiêu hóa, thuốc mát, thuốc nọ thuốc kia đủ kiểu.
    [​IMG]
    Tôi cũng làm mọi cách như mẹ bảo, mạng bảo. Tôi kiêng đủ thứ, từ thịt gà đến cá, trứng, rau càng cua, thực phẩm nhiều canxi... Thay vào đó, cứ gì mát là tôi ăn. Khốn khổ nhất là phải uống nước rau diếp cá. Có khi mỗi ngày tôi phải “chiến” một bó to. Cảm giác tanh tanh rợn người, vậy mà tôi vẫn phải nhắm mắt uống với niềm hi vọng vừa đỡ bệnh, có khi “tác dụng phụ” lại làm da tôi bớt mụn cũng nên! Nhưng có lẽ sử dụng mỗi rau diếp cá đối với tôi không thật sự hiệu quả. Tôi vẫn đau lại hoàn đau, chảy máu lại hoàn chảy máu. Tất cả mọi thứ không thấy biến chuyển gì cả.

    Tôi đi khám, hóa ra, nhiều người cũng bị như tôi. Bác sĩ bảo “thập nhân cửu trĩ”, nghĩa là cứ 10 người thì 9 người bị cái bệnh khó nói này Bạn không thể xem nội dung này - Vui lòng đăng ký thành viên để được xem ! Cảm ơn.. Uống thuốc không khỏi, bác sĩ đề nghị tôi cắt hoặc tiêm vào búi trĩ, nhưng có hôm tôi đến phòng khám để tham khảo, thấy bác sĩ tiêm cho mấy người khác luôn mấy mũi, tiêm xong đau đến mức đi không nổi, ngồi không xong. Tôi tính chuyện cắt, phẫu thuật búi trĩ nhưng bệnh này dễ bị tái phát lắm, phẫu thuật rồi cũng chỉ được một thời gian lại bị lại.

    3 tháng bị bệnh, cuộc sống tôi đảo lộn hoàn toàn. Tôi sợ cảm giác bước vào nhà vệ sinh kinh khủng. thực phẩm nhàn nhạt, cuộc sống kiêng khem khiến tôi phát điên, lúc nào cũng thấy bức bách, tức giận. Càng đau đớn càng ngại với mọi người xung quanh. Mỗi lần “đi” xong, tôi đau nhức hoảng hồn, nhiều lúc không dám đặt cái vòng ba xuống ghế, cứ giả vờ đứng dậy làm nhăng nhít. Đến là khổ.
     

    ****************Để giúp forum phát triển,anh em vui lòng share Facebook, Google+ ****************
    -

Thành viên đang xem bài viết này (Thành viên: 0, Khách: 0)

X

Hỗ trợ kỹ thuât >> CHAT ngay !