Mẹ chồng ca nương Kiều Anh “dạy dâu” | Cộng Đồng GSM Việt Nam-Đồng Hành-Hỗ trợ-Thành Công

Trùm vật tư ép kính | Bệnh Viện Điện Thoại 24h | Linh Kiện Tín Thành | Đặt chữ quảng cáo | Đặt chữ quảng cáo | Trùm điện thoại cổ độc

Mẹ chồng ca nương Kiều Anh “dạy dâu”

Thảo luận trong 'Xóm nhà lá Chém gió' bắt đầu bởi maingoc4000, 29/9/16.

  1. maingoc4000

    • Thành Viên
    Gia đình Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 15/8/16
    Bài viết: 29
    Cảm ơn: 0
    Điểm: 0
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    Từ khóa : Bạn không thể xem nội dung này - Vui lòng đăng ký thành viên để được xem ! Cảm ơn.
    Mới chính thức lên chức “mẹ chồng” được vài ngày, chị Văn Thùy Dương – phó hiệu trưởng Trường PTTH lương Thế Vinh, con gái PGS Văn Như Cương – tâm sự về sinh sống gia đình khi nhà có thêm cô con dâu có tiếng là ca nương Kiều Anh.
    [​IMG]
    Mẹ chồng - nàng dâu
    Thiếu gì người công khai... yêu con dâu
    Có lẽ chị là trường hợp đặc biệt, là người mẹ chồng hiếm hoi bày tỏ thái độ yêu đương con dâu một cách… công khai và nồng ấm. Cô bé này có điều gì để được chị yêu mến đến vậy?
    - chúng tôi nghĩ không phải chỉ có riêng mình tôi công khai yêu mến con dâu đâu, có rất chúng ta yêu mến và thể hiện như chúng tôi, chỉ là bọn họ không được mệnh danh thôi.
    Cô bé này có hầu như điểm giống tôi nên chúng tôi yêu nó... Con bé thẳng thắn, dỗi chồng nó là nó cứ gào lên nhưng song hành lại thấy tay trong tay. Nó còn xị cả mặt với mẹ chồng nhưng sau tỉnh lại là biết sợ... len lén khiến lành.
    Với em gái Quỳnh, có lần chúng còn cãi nhau tay đôi kiểu tranh luận bất phân thắng bại... dường như nó không biết câu "giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng" hay sao ý.
    Nó giống chúng tôi ở điểm là cứ ầm ầm lên rồi lại thôi, không để bụng bao giờ và rất hay xúc động, thương người đến nhiều lúc mù quáng.
    Nói vậy thôi, chắc cũng là duyên, tự nhiên thấy cứ yêu, cứ sợ thằng con mình làm khổ nó... thế mới lạ! Và thế là cứ yêu nó..., cái yêu tự nhiên như yêu con gái mình, như đối với con trai mình và... thế là ai làm khổ nó, khiến nó buồn cũng thấy ghét lắm.
    Chị giảng dạy con trai xử sự với vợ như thế nào?
    - chúng tôi không dạy, không bao giờ có cuộc nói chuyện nào nghiêm túc với con trai để dạy nó là con phải đối với vợ con như thế nào. Nhưng mỗi khi chúng nó có chuyện, chúng tôi đều là người ở bên và cho con lời khuyên.
    tôi cũng hay trao đổi với con, chúng tôi thường chia sẻ với con như những người bạn. Có lẽ cuộc sống của mẹ con chúng tôi làm con chúng tôi có cách nhìn khác về chị em phụ nữ, khiến nó biết cách trân trọng họ.
    Con tôi biết rằng, khi yêu thật lòng phải biết tôn trọng vợ. sinh sống của tôi khiến con tôi hiểu, nếu muốn giữ người mình yêu bên cạnh mình, đừng khiến bọn họ thành người giúp việc đáp ứng cho mình, hãy biết chia sẻ, biết hỗ trợ và ở bên bọn họ khi bọn họ cần.
    Con trai chúng tôi nhẹ nhàng nhưng cũng gia trưởng lắm. đôi lúc tôi cũng phải bênh vợ nó chằm chặp. tôi thường nói với con "Con hãy coi mẹ Lê, bố Thắng (bố mẹ Kiều Anh) và việc làm gia đình bên đó là công việc của bé. Con nghĩ xem, nếu con không tôn trọng và yêu đương chúng ta bên đó mãi vợ con có hạnh phúc không? Con muốn vợ con yêu thương mẹ thế nào, hãy yêu mến gia đình vợ như thế, hãy trở thành người đàn ông thật sự".
    chúng tôi hay nói với con trai, sau này dù con có là gì đi nữa, nếu mỗi đêm tối con về nhà, con chưa có ai tâm sự, không được thấy an lành trong ngôi nhà của mình thì đó là sự thất bại. Hãy biết, hãy hiểu và hãy nhìn nhận những điều đang xảy ra quanh mình để chọn lựa, để gìn giữ và che chở hạnh phúc của ta một cách sáng dạ nhất.
    Có lần chúng tôi viết cho bé, đại khái là "Mẹ không thể đi theo con để chúc mừng sinh nhật lần thứ 60, 70 hay 80 của con được. Người sẽ có nhiều đủ điều kiện đi được cùng con đến thời điểm đó chỉ nên là vợ và những con con. Hãy yêu họ và trân trọng họ".
    [​IMG]
    Cái ôm yêu mến trong ngày cưới những con
    "Khi vượt khó là lúc tôi giảng dạy con nhiều nhất"
    Qua các công việc chăm chút cho đám cưới của bé, luôn dường như chị là người khá kỹ tính. Chị quyết định gì ở con dâu, và mãi “rèn” cô bé vào khuôn khổ nào?
    - chúng tôi yêu cái xinh đẹp và thật ra không quá kỹ tính, nhưng đã làm ăn gì chúng tôi cũng muốn làm cho thật cẩn trọng để đạt tới cấp độ tốt nhất có thể.
    chúng tôi không thấy mình kỹ tính nhưng có lẽ mọi người lại thấy thế qua những gì chúng tôi khiến. Và chính vì vậy, chắc tôi không nói luôn Kiều Anh hay Tô Sa (tên con gái - PV) đều cho là chúng tôi rất kỹ tính, nhưng chúng tôi chưa thấy các con khiến gì làm chúng tôi phiền lòng đến mức nặng nề.
    Bởi thế, chúng tôi cho là những con đều tự ý thức, tự nỗ lực Làm thế nào để theo được yêu cầu của mẹ, đã làm việc gì sẽ làm đến nơi đến chốn, nỗ lực khiến hết năng lực để đạt đến mức tốt nhất có thể.
    tôi thích nấu ăn và không bắt con phải nấu, nhưng thường hay tinh tế lôi chúng vào cuộc để chúng có hứng thú trong việc làm lý thú này. Kiều Anh nói "khi con nấu cơm, thấy anh Quỳnh ăn nhiều con sướng lắm", chúng tôi bỗng thấy con bé thật giống mình.
    chúng tôi nhận thấy, chúng tôi không ép buộc con vào bất kỳ khuôn khổ nào nhưng chúng tôi đã tự đưa con vào nếp sống và văn hoá gia đình mình một cách nhẹ nhàng. Thật ra cũng không khó vì gia đình Kiều Anh cũng dạy con biết lễ nghĩa và có nề nếp từ nhỏ.
    các bài học quan trọng nhất mà chị giảng dạy cho những con mình là gì?
    - Là sự yêu mến chân thành, sự chăm sóc đến người khác. Là sự biết ơn, nếu ai đó khiến cho mình một điều, dù nhỏ, cũng phải nhớ ơn họ.
    tôi chưa bao giờ dạy con một cách khiên cưỡng mà tôi giảng dạy con qua cách chúng tôi sống, cách tôi đối xử với mọi người: yêu đương chân thành, thẳng thắn trong mọi việc. Đúng sai rõ ràng.
    những bài học chúng tôi dạy chúng có lẽ đa số. Nó có ở hằng ngày, khi tôi ở bên chúng. Có cả những bài học vượt qua trở ngại, vượt qua căng thẳng, giảng dạy chúng cả cách vượt qua gian khổ. Dù tôi không dạy chúng nhưng việc tôi chịu đựng, việc chúng tôi tìm cách để vượt qua khó khăn bằng sự cố gắng của mình tôi, tôi nghĩ đó chính là lúc chúng tôi dạy chúng nhiều nhất.
    Chúng không chỉ được học lý thuyết giáo điều mà chúng được học từ thực tế và các con chúng tôi đã học được cả cách chịu đựng để rồi tự mình vượt qua toàn bộ, học được cách tự tạo cho mình, cho người mình yêu thương các hạnh phúc bất thình lình và giản dị.
    Điều này làm chúng tôi luôn hạnh phúc khi có nhau, bên nhau.
    [​IMG]
    tôi yêu con khác cách người thân yêu tôi
    Chị học được gì từ người bố danh tiếng - PGS Văn Như Cương - khi thực hiện và vun đắp gia đình? Và điều gì cũng từ bố mẹ mà chị không vận dụng vào việc rèn giũa con cái của mình?
    - Mẹ tôi yêu bố đến mức bố đi tắm mẹ cũng chuẩn bị trước quần áo. Là cho bố từng bộ thời trang để bố mặc trước khi đi làm...
    Thời gặp khó, mẹ tôi nấu những bữa cơm ngon từ các chất liệu Vô cùng rẻ tiền, chắt chiu từng đồng, không phung phí, và cho đến hiện nay chúng tôi vẫn chưa thể quên những bữa cơm đó nó ngon thế nào!
    Và chúng tôi thường nghĩ, nó ngon vì mẹ nấu bằng cả tình yêu của mẹ dành cho bố và các con. tôi học từ mẹ cách chăm sóc gia đình. Lúc đi khiến mẹ ăn mặc cực kỳ đẹp (đẹp so với điều kiện của chúng ta có) nhưng về nhà, khi trút khỏi mình bộ đồ xinh đẹp đẽ, mẹ chăm chỉ lau dọn và nấu nướng, giặt giũ và chăm sóc bố cùng các con của mình.
    chúng tôi học được từ bố sự nhân hậu vị tha. phụ huynh yêu nhau lắm nhưng cũng hay dỗi nhau lắm, điều Vô cùng hay là mỗi khi dỗi nhau xong, chúng tôi lại thấy hình như bọn họ yêu nhau hơn. Và chúng tôi hiểu, chỉ có tình yêu mới gây nên điều đó một cách đẹp đẽ như thế!
    nhưng mà, ngoài những việc chúng tôi học y chang bố mẹ, học một cách vô thức, thì có nhiều điều chúng tôi rút được kinh nghiệm từ người thân, tôi không ứng dụng cách bố mẹ tôi rèn tôi cho việc giáo dục con mình.
    Với chuyện tình cảm của bé, tôi không áp đặt, không cấm đoán. chúng tôi thường nói những con đưa bạn về nhà, tự nhiên để cho mẹ tiếp xúc. Dành cho chúng nó khoảng thời gian riêng tại nhà mình - để chúng nó nói chuyện nhẹ nhàng ở phòng khách còn mình sau khi nói chuyện vui vẻ xong thì xin rút vào phòng riêng, cho các con tự do trong khuôn khổ...
    [​IMG]
    sinh sống vui tươi, hạnh phúc của Kiều Anh với nhà chồng
    tôi không áp đặt đánh giá của bản thân cho con, đây là điều bố mẹ chúng tôi không khiến được.
    tôi không trách các cụ, vì thời đó, những cụ yêu tôi theo cách khác, lo lắng cho chúng tôi theo cách khác. những cụ nên lo vì thấy chúng tôi chưa đủ lớn, chưa đủ bản lĩnh như chúng tôi nhìn nhận thấy con trai tôi hiện nay.
    Càng cấm đoán càng khó để các con nhìn nhận một cách chuần xác, vì có ai vác dùi đục đi hỏi vợ bao giờ, họ chỉ phô bày cho mình cái tốt, còn phụ huynh thì sẽ chỉ nhìn thấy cái xấu của bọn họ. Vô hình chung là nảy sinh mâu thuẫn.
    Với tôi, để những con tự nhiên sẽ con và chúng ta dễ bộc lộ cái tốt lẫn cái xấu, và điều này sẽ làm chúng nhận thấy chúng có thật sự chấp nhận được cả cái xấu của nhau để yêu nhau và cùng nhau đi tiếp không.
    chúng tôi thường ở bên con, cổ vũ các sở thích xinh đẹp đẽ của con. chúng tôi nhận thấy, các gì chúng thích, chúng lý thú sẽ đưa chúng đến thành tựu nhanh nhất. tôi khác bố mẹ ở điểm đó. tôi sẽ ủng hộ con để con làm được thứ mà chúng thích, khi chúng làm được điều mà chúng thích, thấy chúng hạnh phúc, chúng tôi thật sự thấy hạnh phúc cùng chúng!
    Xin cảm ơn chị.

    tới giờ kỷ niệm khó quên nhất với Kiều Anh là có lần con trai chúng tôi, Kiều Anh và em gái nó hứa cho chúng tôi đi chơi cùng. Khi đang đứng chờ con lấy xe, bỗng tôi nhìn thấy Kiều Anh phăm phăm đi tới rồi bảo: "Mẹ! Anh Quỳnh với con lại cãi nhau, thôi không đi nữa".
    chúng tôi bổng nhiên quá, chỉ nói được mỗi một câu: "Thế thôi, mẹ lên nhà đây". bấy giờ tôi cũng giận lắm nhưng nén lại. Lên nhà, nằm một lúc, tôi bảo con gái cùng đi ăn, mặc kệ 2 đứa đang còn cãi nhau.
    Đi được một đoạn, chúng tôi chợt thấy Kiều Anh nhìn về phía mình, khi ấy hình như cháu đang mong ước một sự chia sẻ từ tôi nhưng bị bỏ rơi. chúng tôi gọi điện thoại cho cháu, nói: "Con ra đây ăn, rồi chia tay chia chân gì mãi chia...". Phút chốc, tôi thấy 2 đứa lại ăn như mọi khi, chẳng có vẻ cãi nhau gì cả.
    Lúc về, Kiều Anh sà vào lòng chúng tôi nói: "Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!". chúng tôi "ừ" rồi quay đi mỉm cười. Thời bọn tôi mà ứng xử như thế với mẹ chồng mai sau thì... thôi rồi. Nhưng hiện tại, tôi thấy vui vì mình thực sự yêu mến cháu có thể nên vượt qua tất tần tật. Yêu con cái là bản năng của những người mẹ mà.
    Ngân Anh xây dựng
    VietBao.vn
    VietBao.vn
     

    ****************Để giúp forum phát triển,anh em vui lòng share Facebook, Google+ ****************
    -

Thành viên đang xem bài viết này (Thành viên: 0, Khách: 0)

X

Hỗ trợ kỹ thuât >> CHAT ngay !