Mẹ ! | Cộng Đồng GSM Việt Nam-Đồng Hành-Hỗ trợ-Thành Công

Trùm vật tư ép kính | Bệnh Viện Điện Thoại 24h | Linh Kiện Tín Thành | Đặt chữ quảng cáo | Đặt chữ quảng cáo | Trùm điện thoại cổ độc

Mẹ !

Thảo luận trong 'Văn học nghê thuật' bắt đầu bởi niemtintel, 21/8/13.

  1. niemtintel

    • VIP
    Gia đình Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 20/7/13
    Bài viết: 645
    Cảm ơn: 316
    Điểm: 86
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    mẹ anh phiền thật!!!
    - Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.

    - Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

    Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế. Ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình.

    - Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp; cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây.

    Cô vò đầu trong một trạng thái vô cùng tức giận; anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa hai bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.

    - Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống một chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười.

    - Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.

    Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là một xấp hình, anh lấy ra một tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.

    - Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi : “Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh”, mẹ anh phiền thật đó.

    Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa một điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua một bên, lấy một tấm khác cho cô xem.

    - Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng một hai cứ khư khư giữ anh vào lòng : “Không, con còn nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt”. Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.

    Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, hai bàn tay cô ta cứ giữ chặt bức ảnh đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.

    - Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra một tấm khác nhìn vào đó.

    - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn một năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hửng khoe : “Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó ! Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ ?”.

    Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi. Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc : “Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin”, mẹ phiền quá đi mẹ à, anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.

    - Đây nữa, đây nữa này ! – Anh lôi ra nguyên một xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết. Lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan; rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười : “Mẹ anh phiền nhỉ ?”.

    Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm một tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu; cô thấy nó, tấm hình rất đạp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…

    - Em có thấy không ? Tóc mẹ anh đó, bạc rối em nhỉ ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm… - Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.

    - Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học… Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn một chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ. Rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí… - Giọng anh lạc hẳn – Còn nữa em ạ ! Tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được một tí thôi. Vậy đó… Em thấy mẹ anh khỏe không ?

    “Tách !” - một giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi, khác thật. Một bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.

    - Anh à ! – Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.

    - Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ ! Khi năm tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên một thân thể rất quen… Mẹ anh đó ! – Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.

    - Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu lòng của mình> Chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ, em không thấy sao, cơm phải ăn ba chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.

    “Anh !” - cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở - “Em xin lỗi” - anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.

    “Choang !” - Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.

    - Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng… - Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.

    - Mẹ à ! – Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ – Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.

    “Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?”.
    [​IMG]
    Sưu tầm


     

    ****************Để giúp forum phát triển,anh em vui lòng share Facebook, Google+ ****************
    -
    Last edited: 16/9/14
  2. niemtintel

    • VIP
    Gia đình Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 20/7/13
    Bài viết: 645
    Cảm ơn: 316
    Điểm: 86
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    mẹ anh phiền thật
    - Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.

    - Uhm, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

    Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế. Ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình.

    - Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp; cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây.

    Cô vò đầu trong một trạng thái vô cùng tức giận; anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa hai bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.

    - Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống một chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười.

    - Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.

    Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là một xấp hình, anh lấy ra một tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.

    - Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi : “Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh”, mẹ anh phiền thật đó.

    Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa một điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua một bên, lấy một tấm khác cho cô xem.

    - Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng một hai cứ khư khư giữ anh vào lòng : “Không, con còn nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt”. Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.

    Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, hai bàn tay cô ta cứ giữ chặt bức ảnh đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.

    - Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra một tấm khác nhìn vào đó.

    - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn một năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hửng khoe : “Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó ! Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ ?”.

    Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi. Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc : “Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin”, mẹ phiền quá đi mẹ à, anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.

    - Đây nữa, đây nữa này ! – Anh lôi ra nguyên một xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết. Lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan; rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười : “Mẹ anh phiền nhỉ ?”.

    Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm một tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu; cô thấy nó, tấm hình rất đạp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…

    - Em có thấy không ? Tóc mẹ anh đó, bạc rối em nhỉ ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm… - Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.

    - Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học… Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn một chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ. Rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí… - Giọng anh lạc hẳn – Còn nữa em ạ ! Tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được một tí thôi. Vậy đó… Em thấy mẹ anh khỏe không ?

    “Tách !” - một giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi, khác thật. Một bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.

    - Anh à ! – Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.

    - Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ ! Khi năm tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên một thân thể rất quen… Mẹ anh đó ! – Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.

    - Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu lòng của mình> Chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ, em không thấy sao, cơm phải ăn ba chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.

    “Anh !” - cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở - “Em xin lỗi” - anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.

    “Choang !” - Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.

    - Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng… - Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.

    - Mẹ à ! – Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ – Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.

    “Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?”.

    Sưu tầm

    [​IMG]
     
    Last edited: 16/9/14
    minhtg.gsm, hoanggiang808, nguyenvios7 người khác. đã cảm ơn bài viết này.
  3. hiepold

    • Cố vấn diễn đàn
    Lão ca
    Làm thành viên từ: 6/7/13
    Bài viết: 377
    Cảm ơn: 501
    Điểm: 5,052
    Nghề nghiệp: Sửa chữa Điện Thoại Di Động
    Nơi ở: 92 Đường 2 tháng 4 , Phường Vĩnh Phước , Nha Trang
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    Khóe mắt thấy ươn ướt ! :57.jpg:Con xin được tặng Mẹ !
     
    trungchienjp and Aqua Sta đã cảm ơn bài viết này.
  4. LeLam

    Ngũ Đệ
    Làm thành viên từ: 27/6/13
    Bài viết: 265
    Cảm ơn: 468
    Điểm: 5,022
    Nghề nghiệp: Kinh Doanh
    Nơi ở: HCM 090.9898.998
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    câu chuyện thật xúc động , những ai còn mẹ nên trân trọng ......
     
    nguyenvios, trungchienjp and Aqua Sta đã cảm ơn bài viết này.
  5. baotrung1973

    • Admin Vietnamgsm
    Admin Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 28/6/13
    Bài viết: 271
    Cảm ơn: 670
    Điểm: 5,001
    Nghề nghiệp: Giáo Viên
    Nơi ở: Đại Lộ Đông Tây
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    Bài viết thật ý nghĩa Thông ạ ... Hạnh phúc thay cho những ai còn mẹ ... Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc , đừng để buồn trên mắt mẹ ...nghe không ?
    ( PS : Anh xin phép sửa chủ đề và di chuyển vào box Văn Học Nghệ Thuật em nhé )
     
    nguyenvios, hiepold, niemtintel3 người khác. đã cảm ơn bài viết này.
  6. niemtintel

    • VIP
    Gia đình Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 20/7/13
    Bài viết: 645
    Cảm ơn: 316
    Điểm: 86
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    Thật ấm lòng ! khi có những tấm lòng đồng cảm .
    -bôn ba ,đau nhói .nhưng vẫn ấm áp .Cảm ơn một sự ấm áp nhẹ ,nhưng khó phai .

    .................ĐỌC lại ,nhưng thấy thật sự nhẹ nhàng và ý nhị
    - Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ ! Khi năm tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên một thân thể rất quen… Mẹ anh đó ! – Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.

    - Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu lòng của mình> Chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ, em không thấy sao, cơm phải ăn ba chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.
     
  7. niemtintel

    • VIP
    Gia đình Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 20/7/13
    Bài viết: 645
    Cảm ơn: 316
    Điểm: 86
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    nhờ mod xóa dùm comment này ..bị lặp lại
     
  8. hoanggiang808

    • Thành Viên
    Gia đình Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 30/8/14
    Bài viết: 78
    Cảm ơn: 5
    Điểm: 0
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    Bài viết rất hay và cảm động, thanks bạn đã chia sẽ ...
     
  9. minhtg.gsm

    • Thành Viên
    Gia đình Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 5/6/14
    Bài viết: 49
    Cảm ơn: 17
    Điểm: 1
    Nghề nghiệp: kĩ thuật điện thoại
    Nơi ở: my tho
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    đọc mà muốn rớt nước mắt thank anh đã chia sẽ :10.jpg:
     

Thành viên đang xem bài viết này (Thành viên: 0, Khách: 0)

X

Hỗ trợ kỹ thuât >> CHAT ngay !