Vác bụng bầu chạy trốn người chồng bội bạc | Cộng Đồng GSM Việt Nam-Đồng Hành-Hỗ trợ-Thành Công

Trùm vật tư ép kính | Bệnh Viện Điện Thoại 24h | Linh Kiện Tín Thành | Đặt chữ quảng cáo | Đặt chữ quảng cáo | Trùm điện thoại cổ độc

Vác bụng bầu chạy trốn người chồng bội bạc

Thảo luận trong 'Chuyện bên lề' bắt đầu bởi lethilien2405, 18/7/16.

  1. lethilien2405

    • Thành Viên
    Gia đình Vietnamgsm
    Làm thành viên từ: 11/3/16
    Bài viết: 24
    Cảm ơn: 0
    Điểm: 0
    M:
    Vietnamgsm GOLD:
    27 tuổi, tôi theo anh về làm dâu. Trước khi đến với Đăng, tôi cũng từng có cuộc tình sâu đậm kéo dài hơn 5 năm, nhưng cuối cùng, tình cảm nam nữ cũng không vượt qua được rào cản từ phía gia đình.
    Chia tay nhau từ năm tôi 23 tuổi, đến tận 3 năm sau, truyen tinh yeu tôi mới quen và yêu thêm người nữa. Tôi và Vinh yêu nhau gần 1 năm là đám cưới. Tôi thật sự không muốn yêu quá lâu, dai dẳng nữa, tôi không còn trẻ, tôi rất sợ đêm dài lắm mộng, lại như mối tình đầu.

    Thời gian yêu cũng ít, có khi cả tuần, hai tuần mới gặp nhau nên thú thực tôi cũng không hiểu nhiều về Vinh lắm. Tận đến khi cưới nhau về, tôi mới phát hiện ra chồng mình khá đào hoa. mon ngon moi ngay Cưới vợ rồi mà thỉnh thoảng anh vẫn nhắn tin qua lại với người khác. Tôi ghen thì Vinh bảo bạn bè hỏi thăm nhau bình thường chứ có sao đâu.
    Cưới nhau 4 tháng thì chúng tôi dọn ra ở riêng trong căn hộ chung cư ở ngoại thành, meo vat khi ấy tôi đã có bầu hơn 1 tháng.

    [​IMG]
    Ảnh minh họa
    Ở đấy 1 thời gian tôi cũng biết sơ qua hàng xóm của mình, chủ yếu đều là các cặp vợ chồng trẻ. Sát vách nhà tôi là cô hàng xóng tên Nga, chắc khoảng 22, 23 tuổi, đang đi làm.
    Thú thực, lần đầu tiên gặp mặt tôi đã không có mấy thiện cảm vì nhìn kiểu ăn mặc thiếu vải, lại thêm dáng vẻ lả lơi. Tôi còn nghe hàng xóm xung quanh kháo nhau, rằng phải để mắt đến cô ta này nọ, vì kiểu lẳng lơ thế không biết đường nào mà lần.
    Tôi cũng mấy lần dò ý chồng, anh bảo kiểu phụ nữ thế anh không bao giờ để mắt. Tôi nghe vậy thì thôi cũng chẳng nói nữa, vì thực ra chúng tôi cũng hiếm khi đụng nhau lắm, vợ chồng đi làm suốt, sáng đi, chiều về, tôi nghĩ chồng cũng chả có lúc nào mà "tòm tem" bên ngoài được.
    Vậy mà một hôm tôi có việc về bên ngoại, đáng ra ở đến tối nhưng trưa nghĩ ra mấy thứ chưa giải quyết xong nên tôi về nhà. Mở cửa vào, tôi giật mình khi thấy túi với áo chồng vắt trên sô pha. Nghĩ chồng đang ngủ nên tôi định mở cửa vào, ai dè thấy cửa khóa trong. Đạp cửa một hồi thì anh mở cửa, chưa kịp nói gì thì tôi gần chết trân khi thấy con bé hàng xóm đang lấp ló phía sau chồng, mặt mũi trắng bệch, luống cuống vì lo sợ.
    Tôi sững sờ không thốt nổi câu nào, việc bày ra trước mắt, tôi không muốn cũng phải tin. Quá bàng hoàng, tôi không nói nổi câu nào mà vừa quay người vừa chạy, khốn nạn bụng vượt mặt, bước đi còn nặng nề, tôi gần như phát điên phát rồ cả lên.
    Chồng đuổi theo, tôi hất tay ra rồi bảo để cho tôi yên, thú thực lúc ấy trèo lên taxi rồi mà tôi vẫn khóc nức nở vì không tài nào kiểm chế được.
    Tôi bỏ về ngoại, bố mẹ tôi biết chuyện thì giận đùng đùng. Mẹ tôi bảo ly hôn ngay, về bà nuôi cháu, cần gì ngữ chồng mất nết như thế.
    Chồng tôi gọi điện suốt nhưng tôi không nghe, quả thực, tôi không thể nào chấp nhận được việc phản bội của chồng như thế.
    Tôi đau lòng lắm, chẳng biết nên làm gì nữa. Con tôi còn chưa ra đời, giờ mà ly hôn thì đáng thương con tôi lắm, nhưng chồng gây ra chuyện này, tôi chẳng còn chút lòng tin nào nữa. Tôi phải làm sao đây?
     

    ****************Để giúp forum phát triển,anh em vui lòng share Facebook, Google+ ****************
    -

Thành viên đang xem bài viết này (Thành viên: 0, Khách: 0)

X

Hỗ trợ kỹ thuât >> CHAT ngay !